❝Khi “tôn trọng lựa chọn của con” trở thành cách hợp thức hóa sự buông bỏ❞
Nghe có vẻ tiến bộ khi bố mẹ nói:
“Cứ để con phát triển tự nhiên. Con có quyền lựa chọn của riêng mình.”
Nhưng thử nhìn vào câu chuyện này:
Con nói:
— Con không thích tập thể dục. Mệt lắm.
Bố mẹ: Ừ, lúc nào con hết mệt, muốn thì tập.
Con nói:
— Con không thích học tiếng Anh. Học tiếng Anh khó lắm!
Bố mẹ: Ừ, thôi khó thì thôi vậy.
Con nói:
— Con không thích dậy sớm. Mệt lắm.
Bố mẹ: Ừ, ngủ thêm cho đỡ mệt.
Con nói:
— Con không thích học đại học. Học cấp 3 là đủ rồi chứ học lên cũng có được gì đâu.
Bố mẹ: Ừ, học cấp 3 thôi rồi muốn làm gì thì làm.
Con nói:
— Con chẳng thích đi làm thuê. Con muốn tự kinh doanh. Bố mẹ cho con vốn.
Bố mẹ: Ừ, đây là tiền. Làm đi.
Rồi một ngày, con nói:
— Con làm ăn đổ bể rồi, cho con thêm tiền.
Bố mẹ lúc này mới nói:
— Bố mẹ hết tiền rồi.
Nhưng con gào thét, giận dữ, tìm mọi cách để có thêm.
Bố mẹ bán nhà, bán tài sản để cho con tiếp tục kinh doanh khi kiến thức không có, kinh nghiệm cũng không, ý chí cũng chẳng có mà chỉ thích một cuộc sống dễ dàng.
Gia đình tan vỡ.
Con vẫn không biết cách đứng vững.
Vẫn lang thang như một đứa trẻ… ở tuổi 40. Rồi 50.
⸻
Có những bố mẹ tin rằng họ đang yêu thương con khi cho con “quyền tự do tuyệt đối”. Nhưng sự thật là, đó không phải tự do. Đó là một đời sống không kỷ luật, được nuôi dưỡng bằng tiền của người khác.
Một đứa trẻ chưa từng học cách vượt qua sự khó chịu sẽ không bao giờ có khả năng chịu đựng áp lực thật sự.
Một đứa trẻ chưa từng bị buộc phải luyện tập điều mình không thích sẽ không bao giờ biết cách rèn bản thân để đạt mục tiêu.
Một đứa trẻ chưa từng nghe “không” sẽ không bao giờ học được giới hạn của mình — và của người khác.
Tôn trọng con không đồng nghĩa với chiều theo mọi ý muốn của con.
Trao quyền lựa chọn không có nghĩa là bỏ mặc.
Sự thật khó nghe:
Muốn con có tự do thật sự, bố mẹ phải để con trải qua kỷ luật, kiên trì và trách nhiệm.
Muốn con “trọn vẹn”, bố mẹ phải dạy con biết sống trong khuôn khổ trước khi phá bỏ nó.
Muốn con “không vất vả”, bố mẹ phải dạy con biết đối diện khó khăn — bởi vất vả là thứ không ai tránh được.
Còn nếu không, “tôn trọng lựa chọn” chỉ là một cách nói khác của việc trao cho con chiếc vé một chiều đến thất bại — với chữ ký của chính bố mẹ ở dưới.
